Em biết đấy, trong ngàn điều khó hiểu trên đời, thì trái tim lại là thứ khó lý giải nhất. Chẳng biết khi nào ta rung động, cũng là, không biết khi nào mang nhớ nhung.
Anh muốn giấu em vào trong Hà Nội, giấu em vào từng ngõ nhỏ, ba mươi sáu phố phường chẳng khi nào thôi thương nhớ. Giấu cả vào trong lòng anh mỗi khi gió lạnh về.
Anh muốn giấu em vào từng cơn gió bấc đầu mùa, tiếng ve ngày hạ, còn là, đêm mưa phùn hương hoa sữa thơm nồng khi trời chuyển thu. Để em chỉ là của anh thôi.
Tháng năm qua đi chỉ còn mùa nhớ ở lại, tuổi trẻ và tình yêu lại là hai thứ đẹp đẽ nhất đời người, và có lẽ sẽ rất tuyệt vời, nếu như thanh xuân này ta có một bóng hình để mà nhớ, để mà thương.
Người ta bảo, trên đời có hai thứ không được bỏ lỡ.
Với anh,
Một, là em.
Hai, cũng là em…
Duy Bách

